Hơi ấm mùa xuân
Ngày đăng: 11/02/2026
Tôi luôn nhớ không gian chiều Ba mươi Tết. Nó bảng lảng khói sương và có gì bâng khuâng rất khó tả.


Hơi ấm mùa xuân

Tầm 20 tháng Chạp trở ra, hầu như những chiếc lờ, rọ thả tôm, tép, cá trên đồng ruộng lúa, trên sông đã chụm về ngủ yên trong nhà. Lúc ấy, người trong làng lại rục rịch mang hành, tỏi ra phơi được vài nắng, mang ra chợ bán để sắm Tết.

Chợ Tết xôn xao từ tinh mơ đến sáng chiều. Hàng gạo nếp, hàng lá chuối, lá dong, bánh trái chật cứng. Người quê đi chợ đa phần quẩy đôi quang gánh trên vai, hoặc là các bà đội trên đầu, bây giờ hiện đại rồi có nhiều người đi xe máy, xe đạp. Người bán người mua chuyện trò tíu tít, dường như chuyện tâm tình quan trọng hơn mua bán.

Và cũng đến chiều 30 Tết. Khi mâm cúng tất niên xong, mọi công việc trong nhà, ngoài đồng đã gọn ghẽ, người trong làng lại ra mộ người thân dọn dẹp vệ sinh và làm lễ. Ai cũng hồi tưởng về một thời thơ ấu, về những kỷ niệm ấm áp tình thân. Nhìn lối đi ra vườn, bụi cây, bờ ao dường như vẫn thấy bóng dáng những người ruột thịt năm nảo, năm nào... Nhớ thương người không còn để rồi chăm sóc tốt hơn cho những người đang sống hiện hữu.

Giao thừa xong, đêm xuân khe khẽ đến, nằm lặng im nghe tiếng mưa phùn rắc trên mái ngói, nghe tiếng thở đều đều của lũ trẻ, mới thấy gia đình là thứ quý giá nhất trên đời. Tình thân là hơi ấm có giá trị lâu bền suốt cõi sống của mỗi cá nhân. Mùa xuân ấm áp hơn là như thế.

Bình minh ngày mồng Một đầu tiên của năm mới, cái rét cuối cùng chạy qua mái hiên là lúc ngồi bên thềm để thưởng thức một ấm trà. Hơi trà nóng bốc lên bỗng dịu dàng đến khác lạ. Dường như hương thơm có gì đó dịu ngọt, đậm đà, thi vị hơn. Người ngồi uống trà bên ta cũng sẽ là một người đặc biệt. Người tri kỷ và hợp nhất. Hai người có thể lặng im bên nhau, không nói một lời nào đi nữa, thì cũng như đã thấy, và hiểu cả tâm tư.

Nhấp chén trà đầu tiên, nếu dành tâm trí ở đây, tại chỗ này, với bạn, thì nó có đủ thi vị của mùa xuân; ngũ hành luân chuyển, sự sống tươi xanh, cả nhịp đập của những gì tinh khiết và mới mẻ.

Mùa xuân, tha hồ thử các loại trà. Vị nào cũng sẽ hợp kiểu thời tiết hơi ẩm ướt và không nóng hay lạnh quá. Nhưng có lẽ, với tôi, không có vị trà nào đáng nhớ bằng thứ trà mà cha tôi đã làm ra.

Việc chế biến từ búp chè tươi thành khô ông gọi là “sao chè”. Búp chè xanh hái về, sao lên chảo gang lớn, lửa nhỏ, đảo đều tay liên tục hàng mấy tiếng đồng hồ sẽ cho ra sản phẩm. Nước chè không xanh ngả vàng, nhưng thơm ngon khác lạ. Mùi lửa, mùi của đất, mùi của nắng gió, mùi lao động nhọc nhằn... quyện vào hương vị của trà. Hễ uống là nhận ra ngay “chè của cha tôi”.

Hơi ấm mùa xuân sẽ vĩnh hằng, bởi mùa xuân có đủ các món của ký ức, có nồng nàn tình thân, họ hàng, gia đình, làng xóm.../.

Trần Cao Anh

Tin liên quan

Trang 1 / 172 - 1718 dòngFirstPrevNextLast v
Trang 1 / 172 - 1718 dòngFirstPrevNextLast v
Chung nhan Tin Nhiem Mang